Đây là năm thứ mười tôi và Giang Triều bên nhau, nhưng anh đã ngoại tình bao nhiêu lần thì tôi chẳng còn nhớ rõ nữa.
Thực ra ngay từ lúc mới bắt đầu, tôi đã lường trước chuyện anh sẽ phản bội. Dù sao ngay từ đầu tôi đã biết anh là một gã đào hoa, bản thân cũng chưa từng định gắn bó dài lâu. Thế nhưng chúng tôi cứ chia tay rồi lại làm hòa, dây dưa cho đến tận bây giờ.
Thành thật mà nói, mối quan hệ này không phải là không thể tiếp tục.
Ở cái tuổi này, bạn bè đều đã có gia đình riêng. Sau giờ làm, chút sức lực ít ỏi còn lại họ đều dành cho chồng con, chẳng ai còn có thể nổi hứng là xách ba lô lên và đi như thời trẻ nữa.
Đôi khi tôi cũng thấy cô đơn, nên tôi cần một người ở bên cạnh để cùng ăn cơm, nói những chuyện phiếm vô thưởng vô phạt, và cả giải quyết những nhu cầu sinh lý nữa.
Và tôi với Giang Triều thì quá hiểu rõ về nhau.