Ta là một con quạ đen. Lúc này, ta đang đậu trên cành cây, luyên thuyên trò chuyện cùng một thiếu niên ——
“... Nó tìm thấy một cái bình gốm, nhưng nước trong bình quá ít. Thế là nó bèn ngậm từng viên sỏi thả vào bình, cuối cùng cũng uống được nước. Thế nhưng, vừa trở về hậu sơn Bồng Lai, nó đã bị tộc trưởng hạ lệnh thiêu c.h.ế.t.”
“Tại sao?”
“Vì nó bị bệnh. Nó bắt đầu có những biểu hiện điên rồ — đó là một loại ôn độc của nhân gian, chỉ có giống quạ chúng ta mới mắc phải.”
“Làm sao nhìn ra là nó phát điên?”
“Nó viết hẳn một bài nghiên cứu về cơ chế hoạt động của cái bình sỏi, lại còn dám nói thần điểu trên cây Phù Tang trông cứ như có ba cái chân với mười lăm ngón chân vậy.”
“...” Thiếu niên im lặng một lát rồi đáp: “Cái sự 'điên rồ' mà ngươi nói đó, ở chỗ chúng ta có lẽ được gọi bằng một cái tên khác.”
“Tên gì?”
“Là có đầu óc.”